Ỷ lương 30 triệu, chồng chê cơm vợ nấu ‘nuốt không nổi’: Vợ ném lại 5tr đòi chia nửa việc nhà

Nấu mâm cơm tươm tất, vợ vẫn bị chồng chê bai là không có cảm hứng ăn uống. Quá mức chịu đựng, màn “bật chồng” khiến nhiều người ủng hộ.

Hôn nhân muốn bền vững cần sự sẻ chia, không chỉ trong khó khăn công việc mà cả trách nhiệm với tổ ấm. Ngặt nỗi, nhiều ông chồng gia trưởng đã xác định ngay từ đầu bổn phận của vợ là phải làm việc nhà, nấu nướng, chăm con các kiểu. Có những chị em chấp nhận điều này, tuy nhiên có gã chồng rất vô tâm đến mức xem vợ chẳng khác gì osin trong nhà.

Trên mạng xã hội gần đây xuất hiện lời chia sẻ của một người vợ sau khi “bật chồng” vì bị chê nấu ăn không hấp dẫn:

“Các chị em ở đây cho em 1 lời công tâm xem mâm cơm này có đến mức ‘đổ đi’ như chồng em nói không ạ. Thực ra màu sắc em chụp không đẹp lắm với điện thoại cấu hình thấp chứ ăn thì em thấy vẫn ngon.

Chồng em làm ra tiền nhưng tính rất gia trưởng. Lương em chỉ bằng 1/5 lương chồng. Mỗi tháng anh ấy thu nhập khoảng 25 đến 30 triệu nhưng nhất quyết chỉ đưa em 10 triệu. Anh ấy bảo ‘con số ấy ối người mơ ước’, còn lại anh ấy để làm gì em cũng không biết và không được quyền hỏi. Nếu nhà có công to việc lớn anh sẽ là người lo, song chồng em cũng chỉ ném ra cục tiền chứ chẳng quan tâm, đoái hoài. Thậm chí anh còn nhắc: ‘Tiền chứ không phải vỏ hến đâu, tiêu thì liệu liệu’. Mà toàn công việc của nhà chồng, bố mẹ chồng ốm đau, cưới em, thăm cháu đẻ…”, lời chia sẻ của người vợ thu hút nhiều lượt quan tâm trên mạng xã hội.

Phải nói đây là tình cảnh chung của những gia đình có chồng là trụ cột kinh tế, cuối tháng ném cục tiền đưa vợ và còn lại rất vô tâm, xem rằng vợ phải cáng đáng, lo liệu hết mọi chuyện. Đồng ý chồng có trách nhiệm với tổ ấm, đưa tiền hằng tháng nhưng vô tình lại coi thường vợ khác gì osin trong nhà?


Mâm cơm khá tươm tất, đủ chất của người vợ vẫn bị chồng chê. (Ảnh Internet)

Chị vợ trong câu chuyện trên là còn ra ngoài làm việc, mỗi tháng vẫn có lương nhưng ít hơn chồng. Tuy vậy, chị vẫn bị coi thường và nghiễm nghiên gánh hết trọng trách trong nhà, còn gã chồng cứ nghĩ đưa 10 triệu/tháng là có thể nhẹ lòng, hoàn tất trách nhiệm của người đàn ông. Cũng vì tâm lý này mới xảy ra mâu thuẫn trong bữa cơm:

“Bình thường cuối tuần em sẽ bày vẽ làm món nọ món kia nhưng nay con về quê chơi với bà, tối qua vợ chồng em cũng liên hoan công ty nên nay có bày vẽ ra cũng chẳng ăn nổi. Vậy là em nấu vài món nhẹ nhàng, đơn giản. Thế mà vừa bê mâm cơm lên chồng em nhìn bảo: ‘Nóng bức thế này nhìn đã không nuốt nổi. Được ngày nghỉ ngơi có bữa cơm cũng không được ăn tử tế’. Sau khi em phân tích thì anh ấy gắt: ‘Cô ăn được thì ăn không thì đổ’.

Em ức lắm rồi nhưng vẫn cố nhịn. Em không đáp nửa lời, mở tủ lạnh lấy 1 lon bia ra em ngồi chễm chệ ăn ngon lành. Khỏi phải nói chồng em ngạc nhiên thế nào, có lẽ bình thường thấy vợ ngoan hiền quá nên nay nhìn không quen thì phải.

Anh ta cười mỉa: ‘Cô giỏi nhỉ, còn đú đởn bia bọt, cô đang định làm loạn à hay cố tình chống đối tôi?’.

Em và nốt miếng cơm, bỏ đũa xuống vào tủ lấy ra 5 triệu đưa chồng tuyên bố: ‘Anh cầm lấy đi, lương em tháng này đấy. Vì em đưa anh bằng 1 nửa số tiền mọi tháng anh đưa em nên em sẽ làm 1 nửa công việc của cái nhà này. Coi như hòa. Chứ bố mẹ em gả em đi lấy chồng là mong con gái được yêu thương, chăm sóc chứ không phải làm ô sin cho anh lên giọng đòi hỏi. Đừng thấy em không nói gì thì nghĩ em ngu. Mà ai quy định là đàn bà phải ở nhà cơm nước dọn dẹp phục vụ chồng? Đàn bà không được uống bia?’.

Em tu 1 hơi cạn lon bia rồi bóp bẹp, thả nhẹ xuống bàn mặt lạnh tanh như 1 hành động ‘dằn mặt’ chồng: ‘Không có ai là người làm loạn ở đây cả, khi giá trị con người và vị thế bị đảo lộn thì nên lập lại trật tự thôi. Ai không chịu được thì xin mời…’.

Anh ta giơ tay định tát em thì em phản xạ nhanh chặn được tay anh ta lại. Với ‘vốn liếng’ mấy năm học võ thì sự bạo lực này có nhằm nhò gì.

Dọn bát đũa xong em lấy xe đi chơi, để lại cho chồng 1 câu: ‘Có kiếm ra bao nhiêu tiền, hô mưa gọi gió ngoài xã hội thế nào mà về nhà không làm cho vợ con hạnh phúc thì anh mãi là gã đàn ông thất bại mà thôi'”.


(Ảnh minh họa phải Internet)

Nghe qua cũng biết chị vợ cam chịu, nhẫn nhịn lâu nay nên giờ mới “bật chồng” rất quyết liệt. Cưới ngay đàn ông gia trưởng khổ thế đấy, cơm bưng nước rót, vâng dạ ngoan ngoãn có khi còn khó chiều lòng được. Nhiều ông cứ nghĩ cuối tháng quăng cho vợ xấp tiền là xong bổn phận mà quên mất một tổ ấm thực thụ còn có cả tình yêu, sẻ chia và thấu hiểu. Nếu không, có khác gì cưới vợ là hình thức trá hình mua osin giá rẻ.

Hành xử của chị vợ cũng nhận được nhiều tán đồng từ cộng đồng mạng. Có lẽ tối kị trong hôn nhân là chịu nhịn quá lâu để xảy ra những phản ứng bộc phát có thể mang đến hậu quả đáng tiếc thay vì bộc lộ cảm xúc để giải quyết kịp thời. Đáng nói, chính sự cam chịu của phụ nữ như tiếp tay để đàn ông biến tật xấu thành thói quen cố hữu.